Bài dự thi cuộc thi viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu

Văn mẫu lớp 7

Bài dự thi cuộc thi viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu

Bài làm

Mái trường – ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỷ niệm khó phai.

 Thầy giáo, cô giáo luôn là những người chúng ta yêu mến, nể phục…Và tôi cũng vậy. Người cô giáo đã và đang để lại trong tôi niềm kính phục và ấn tượng nhất là cô giáo chủ nhiệm. Cô tên là Cao Kim Dung. Cái tên mới đẹp làm sao! Cô đã ngoài 40 tuổi, nhưng tôi thấy cô trẻ hơn so với tuổi của mình. Khuôn mặt cô hình trái xoan rất đẹp. Mái tóc cô hơi ngắn, vàng xuộm và óng ả, có pha thêm chút màu đen. Mái tóc ấy rất hợp với khuôn mặt hình trái xoan của cô, trông thật tuyệt vời! Bên dưới đôi mắt tinh anh của cô là một cái mũi dọc dừa, thanh tú làm sao! Đôi môi cô đo đỏ, luôn nở nụ cười, để lộ hàm răng trắng muốt.

Tôi rất ấn tượng với giờ học Văn của cô. Hôm ấy, cô bước vào lớp với cái váy dài rất đẹp. Cả lớp đứng lên chào cô, ai cũng háo hức, chờ đợi. Mọi người đứng lên nghiêm túc, bạn lớp trưởng hô cả lớp chào cô, trên mặt ai cũng nở nụ cười vui vẻ. Cô Dung cười mỉm và mời chúng tôi ngồi xuống. Vậy là giờ dạy mở màn. Cô đã đốn tim trọn vẹn 46 thành viên lớp, đặc biệt là tôi. Cảm nhận được một tâm hồn đồng điệu, ấm áp từ cô. Nhắc đến cô, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhẹ nhàng, dạy dỗ chỉ bảo rồi tận tình, nhiệt huyết và yêu trẻ. Những lời nói nhẹ nhàng của cô rất lôi cuốn và thu hút. Giọng của cô trầm bổng, rất hay! Chúng tôi chăm chú nghe giảng, có lúc cả lớp tôi còn rơm rớm nước mắt vì xúc động. Hôm đó, chúng tôi học bài: “ Cuộc chia tay của những con búp bê”. Trên bảng đen, từng dòng phấn trắng dần dần hiện lên. Sau phần giới thiệu tác giả, tác phẩm, cô hướng dẫn chúng tôi cách đọc và đọc mẫu. Giọng cô đọc nhẹ nhàng, đầm ấm và truyền cảm. Cô hỏi ai sẽ xung phong đọc mẫu cho cả lớp không? Rất nhiều cánh tay cứ tăm tắp giơ lên, bạn Tùng đã đọc cho cả lớp nghe về văn bản. Bình thường, tôi là người không hào hứng với môn Văn, nhưng hôm nay tôi thấy háo hức vô cùng. Những dòng văn làm tôi xúc động vô cùng: “Vừa nghe thấy thế, em nhìn tôi, hai bờ mi đã sưng mọng lên vì khóc nhiều…Tôi cũng nghe thấy tiếng nức nở, tức tưởi của em. Tôi cứ phải cắn chặt môi để khỏi bật lên tiếng khóc to, nhưng nước mắt cứ tuôn ra như suối, ướt đẫm…”. Bài đọc đã hết, con tim tôi như nhảy nhót trong lồng ngực vì xúc động.

Loading...

Sau phần đọc là phần phân tích tác phẩm. Hôm đó, tôi thấy lớp học rất sôi nổi. Khi cô đặt ra câu hỏi, những cánh tay xinh xắn giơ lên đều tăm tắp. Bạn nào cũng muốn được cô giáo gọi trả lời. Dường như ai cũng bị cuốn vào giờ học. Không ai còn lơ đãng và quên đi cái không gian, âm thanh ngoài cửa lớp, tưởng như chim ngừng hót, cây lá ngừng rung. Tôi cảm giác mọi vật đều đứng nghe cô giảng bài, truyền những thông điệp quý báu tới mọi người: “ Tổ ấm gia đình là vô cùng quý giá, quan trọng. Mọi người phải cố gắng bảo vệ, giữ gìn. Không được đẩy trẻ em vào cảnh chia ly, mất mát. Xã hội phải quan tâm đến trẻ em – những thế hệ trẻ và là tương lai của đất nước…”. Giờ học diễn ra say sưa, sôi nổi và rất thành công. Trên mặt cô lúc này đã lấm tấm mồ hôi, gò má đã ửng hồng, môi đã tái nhợt. Mọi người trong lớp đã khá mệt mỏi nhưng ai cũng cảm thấy rất vui và ý nghĩa. Cô giảng thật hay và truyền cảm!

Giờ học đã kết thúc nhưng từng lời giảng của cô vẫn còn nguyên trong tâm trí tôi. Tiết học đó tôi không thể nào quên. Đó là một kỷ niệm khó phai của tôi và cả lớp.

Đánh giá bài viết

Like bài viết để ủng hộ tác giả

Bình luận bài viết