Cảm xúc về mái trường THPT thân yêu của em

Văn mẫu lớp 11

Cảm xúc về mái trường THPT thân yêu của em

Bài làm

Trong cuộc đời ai cũng có những ước mơ và hoài bão của riêng mình, nhưng không phải ai cũng đạt được những ước mơ đó.

Tôi cũng như bao bạn khác, cũng có dự định cho bản thân mình. Thế nhưng mọi chuyện tưởng chừng như đã dừng lại khi tôi biết biết tin mình không đủ điểm vào được trường công lập mà mình mơ ước, cảm xúc lúc bấy giờ là sự nuối tiếc và thất vọng vì bản thân.

Nhưng việc đi học vẫn phải tiếp tục. Nhờ sự tư vấn của người thân tôi đã nộp đơn xin nhập học vào trường THPT Văn Hiến. Ngày đầu tiên mới nhận lớp, tôi cảm thấy mọi thứ nơi đây xa lạ với mình: trường lớp mới, thầy cô mới, bạn bè mới… tôi cũng đã nghĩ liệu mình có thích hợp với nơi này hay không?

Ấy vậy mà thời gian thấm thoát thoi đưa. Tôi đã trải qua hơn một nửa cuộc đời học sinh THPT nơi đây với biết bao tình cảm mà thầy cô và bạn bè dành cho tôi. Tình cảm ấy thật kì lạ, nó đã gắn kết tôi với mái trường này, để rồi tôi cảm thấy thân yêu ngôi trường tôi đang học biết bao. Dù khuôn viên và qui mô của trường không lớn nhưng tình người thật nồng ấm. Tôi đã học được nhiều điều từ nơi đây mà có thể sách vở không dạy hết được. Thầy cô đã cho tôi cảm nhận được tình yêu của thầy cô dành cho chúng tôi. Những bài giảng trong sách, những bài giảng về cuộc sống, những trải nghiệm trong cuộc sống thầy cô đã chia sẻ cho chúng tôi là những điều tôi luôn trân trọng vì nó đã giúp tôi biết sống có trách nhiệm, có mơ ước, có ý chí hơn. Tôi nhìn thấy sự nhiệt tình, tận tụy của các thầy cô mỗi ngày đến trường, niềm vui trong ánh mắt của thầy cô khi chúng tôi tiến bộ dù rất nhỏ và nỗi buồn khi chúng tôi chưa ngoan. Tôi cũng cảm nhận được tình yêu thương qua mỗi lời hỏi thăm của thầy cô khi thấy chúng tôi không vui và lời động viên, khích lệ trong mỗi giờ học. Còn bao nhiêu điều nữa tôi cũng không thể nhớ và kể hết được. Tôi đã hiểu được một điều không phải sự thất bại sẽ chấm dứt moi thứ và “thất bại lần này, sẽ là cánh cửa mở ra những thành công mới”.

Loading...

Chỉ còn hơn một năm nữa tôi sẽ tạm biệt mái trường này. Tôi sẽ nhớ lắm những bài giảng của thầy cô, sẽ nhớ nụ cười của các bạn, sẽ nhớ bao kỷ niệm nơi đây, nơi đã dạy cho tôi hiểu rằng “ở bất cứ nơi đâu, bất cứ khi nào cũng đều có tình người”. Chúng tôi sẽ tự tin bước tiếp trên con đường phía trước với hành trang là kiến thức và kỹ năng các thầy cô đã trang bị cho chúng tôi.

Đánh giá bài viết

Like bài viết để ủng hộ tác giả

Bình luận bài viết